Nhật ký điều trị di chứng tai biến (So Scared) – Phần 1

Nhật ký điều trị di chứng tai biến

Những ngày đầu hành nghề Y tôi đã điều trị di chứng tai biến.

“Tai biến” một cụm từ mà trong nhân dân dùng với nghĩa bệnh đến bất ngờ, người bệnh  bị cấm khẩu, liệt nửa người hoặc yếu nửa người… Riêng danh từ “tai biến” thì tôi thấy định nghĩa vậy đã đủ hiểu rồi, không cần giải thích thêm vì dễ rối.

Ngày đầu tiên trong nhật ký điều trị di chứng tai biến

Lần đầu tiên gặp người bệnh tai biến ở bệnh viện tôi đã rất sợ. Dù rằng tôi đã học rất kỹ phương pháp điều trị di chứng tai biến trong bệnh học, nhưng khi thực hành lại vô cùng khó khăn.

Người bệnh tôi gặp đầu tiên là một người đàn ông, 58 tuổi, Chú vừa về hưu thì bệnh. Trước khi gặp tôi, Chú đã điều trị được 11 tháng, bệnh có tiến triển tốt. Khi trước liệt nửa người hoàn toàn nhưng bây giờ chỉ yếu nửa người và có thể đi lại được – nhưng rất khó khăn.

Tôi tiến hành điện châm và sau đó bấm huyệt.

Tôi được Chú khen: “Con châm ít đau. Bấm huyệt ít đau. Chú thấy đỡ lắm!

Tôi điện châm và bấm huyệt cho Chú ấy được khoảng 2 tháng thì bệnh tiến triển tốt, Chú ấy đã đi lại khá hơn, giờ đã bỏ gậy. Và đã ngưng điều trị thêm vì “Được như vầy là chú mừng lắm rồi!”

Nhà Chú gần ở bệnh viện, nên lâu lâu tôi lại thấy Chú mặc áo thun ba lỗ, đội một cái nón đỏ để đi tập thể dục.

Di chứng tai biến không đi được phải nằm một chỗ

Sau khi qua thời gian làm việc ở ngoại trú (người bệnh đến điều trị xong rồi về, không nằm lại giường), tôi được chuyển lên nội trú. Tại đây, tôi mới có trải nghiệm thật với di chứng tai biến những ngày đầu:

  • Không đi được.
  • Không nói được.
  • Không tự nuốt thức ăn, thức uống được.
  • Não bộ bị ảnh hưởng nghiêm trọng mất nhận thức thế giới xung quanh.

Đây mới thực sự là nỗi ám ảnh của tai biến.

Qua cơn tai biến, người bệnh còn sống, nhưng lại không thể nào sống như những ngày trước đó nữa! Có những người bệnh đã điều trị hai ba năm ở nhiều nơi cũng không có gì khả quan thêm.

Một số người vẫn tiếp tục điều trị với hi vọng:

  • Da có cảm giác nhiều hơn.
  • Đi lại tự nhiên hơn một chút. Chỉ một chút thôi!
  • Mấy ngón tay có thể cử động được…
  • Có thể nói tốt hơn…

Nhưng hiệu quả thấp lắm. Có lẽ bệnh đã kéo dài quá lâu, nhất là đối với những bệnh có xuất huyết não.

Tôi đã có một kết luận ban đầu:

Người mang di chứng tai biến mà có xuất huyết não thì điều trị lâu dài hơn người không có xuất huyết não.

Dù di chứng tai biến nặng thế nào quan trọng là ở Sự kiên trì

Cũng vì vậy mà để điều trị di chứng tai biến phải mất rất nhiều thời gian. Quan trọng nhất là sự kiên trì của Y sĩ và sự hợp tác, cố gắng của người bệnh và người nhà!

Trong giai đoạn người bệnh còn chưa cử động được.

Người nhà phải lo được phần dinh dưỡng cho người bệnh.

Ăn uống không được làm cơ thể người bệnh gầy ốm. Thấy cơ thể mình vừa không cử động được, vừa gầy vừa khô,… người bệnh lại mất niềm tin vào mình. Khi đấy cần nhất là người nhà bên cạnh.

Cũng có trường hợp não bị ảnh hưởng mà có người thì chốc chốc lại cười không nhịn được. Có người thì chỉ đụng chạm chút xíu thôi cũng khóc không cầm được nước mắt. Khi này cần nhất tình thương từ những người trong gia đình.

Người Y sĩ ngoài chuyên môn thuốc thang, châm cứu bấm huyệt, vật lý trị liệu,… Trong điều trị di chứng tai biến phải không ngừng quan tâm và động viên người bệnh. Với những người bệnh mà tôi đã điều trị, tôi cố gắng tận tâm. Tôi cho họ thất sự tiến bộ của họ mỗi ngày. Khi thì chân thấy nhẹ hơn, co lên được dễ dàng, khi thì nói chuyện dễ nghe hơn, ăn uống trôi trải hơn,…

Bằng mọi cách phải nuôi được niềm tin của người bệnh!

Trong giai đoạn di chứng tai biến dần phục hồi

Khi di chứng tai biến có dầu hiệu phục hồi. Nghĩa là người bệnh:

  • Có thể co duỗi chân hoặc (và) tay.
  • Giọng nói dễ nghe hơn, nuốt dễ.
  • Có thể đỡ ngồi dậy. Tự ngồi vững.
  • Có thể đỡ đứng được. Sức trương cơ giảm.

Trong giai đoạn này, người mang di chứng tai biến cần nhất là những động tác vật lý trị liệu để họ có thể tự tập liên tục. Cần nhất chính là sự kiên trì. Sự kiên trì này gồm nhiều quá trình:

  1. Người Y sĩ hướng dẫn –  Người bệnh tập.
  2. Người Y sĩ hướng dẫn – Người bệnh tập – Người nhà bổ sung thêm dinh dưỡng.
  3. Người Y sĩ động viên – Người nhà động viên – Người bệnh có thêm niềm tin – Người bệnh phục hồi!

Trong thời gian điều trị di chứng tai biến, tôi cố gắng lưu ý với gia đình. Cũng có lúc họ động viên ngược lại tôi. Khi tôi tập cho người bệnh họ mua thêm nước, thêm đồ ăn cho tôi nữa. Nói vui là, Người nhà Bổ sung dinh dưỡng và năng lượng cho Y sĩ (cười).

Thông điệp qua những trải nghiệm này!

Qua việc tiếp xúc với vài chục ca di chứng tai biến, nặng có nhẹ cũng có tôi mong chúng ta đừng xem thường bệnh tật. Đừng ỷ lại vào tuổi trẻ và sức khỏe của mình. Tuổi đời của những người mang bệnh tai biến ngày càng trẻ hóa: ngoài 30 đã có người mắc bệnh rồi!

Bệnh tai biến không đáng sợ, nhưng di chứng tai biến thì rất RẤT đáng sợ!

Bởi vậy:

Phòng bệnh hơn chữa bệnh!

Chúng ta có thể:

  • Theo dõi huyết áp thường xuyên.
  • Đi ngủ sớm.
  • Hạn chế tắm đêm.
  • Hạn chế làm việc quá khuya, quá sức.
  • Quản trị cảm xúc.

Trong những bài cập nhật tiếp theo tôi sẽ chia sẻ những cách giúp mọi người phòng bệnh cụ thể hơn. Xem ở nhật ký điều trị bệnh.

Hãy quan tâm cơ thể mình nhiều hơn. Tập cách lắng nghe cơ thể mình và hãy đối xử với nó thật tốt!

Bởi vì: Có sức khỏe là có tất cả!

Cao Thiện Chí – Điều trị di chứng tai biến

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *